Chiều hôm ấy, bên hồ xanh gió mát
Dáng yêu kiều trông kiệt tác làm sao
Nét trên vân, nét vẻ dưới hồng hào
Tuyệt là tuyệt, không làm sao nói hết
Ánh hoàng hôn nhẹ buông màu rất khẽ
Gió lay cành như muốn giữ thời gian
Mắt em sáng tựa vì sao lặng lẽ
Khiến lòng ai chợt xao xuyến miên man
Bước em nhẹ như làn mây trôi nổi
Thoảng hương xuân theo từng nhịp chân mềm
Anh đứng lặng giữa muôn trùng nỗi gọi
Ngỡ mộng về trong khoảnh khắc êm đềm
Chiều hôm ấy hóa thành miền ký ức
Dẫu qua rồi vẫn thổn thức không nguôi
Một ánh nhìn, một nụ cười rất thực
Giữ hồn anh đi hết cả cuộc đời.

Dáng yêu kiều
Trả lờiXóahttps://i.postimg.cc/VLJgx1C8/20160518081541-phu-nu1.jpg