Ta gặp nhau, giữa khung thời thơ mộng
Chỉ một lần, gió lồng lộng nên thơ.
Trong không gian hay khoảng khắc vài giờ
Đủ kết nối, mảnh đời thơ nên mộng.
Chẳng ước hẹn, sao lòng vương lưu luyến
Thoáng liếc nhìn, nghe lòng tiếng người ơi
Có phải chăng, ta đã gặp phương trời
Hay hội ngộ từ một nơi nào đó.
Gió đưa nhẹ, hoa khẽ lay chào đón
Chút hương nồng, lại rén rón vào tim
Mắt thơ ngây, dịu dàng như lời nguyện
Đã khắc ghi, nằm nơi tim mãi mãi.
Ta xa nhau, giữa dòng đời xuôi ngược
Mỗi nẻo đường, và mỗi bước nhớ ai.
Dẫu năm tháng, ký ức vẫn kéo dài
Phút giây ấy, buổi ban mai nào đó.
Nếu có lúc, tình cờ trong gió thoảng
Nghe hương xưa, len lỏi giữa hồn ta
Xin giữ lại, chút duyên xưa đó mà
Để còn có, mối tình xa thủa ấy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét