Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Gợi Nhớ Tuổi Thơ







Hè về lại nhớ tuổi thơ
Nhớ ngày cắp sách ngẩn ngơ sân trường
Theo sau anh mãi vấn vương
Thương thầm trộm nhớ mà dường như không

Đêm về ấp ủ trong lòng
E rằng hối tiếc vì không tỏ tình
Gặp nhau tim đập thình thình
Miệng không nói được tỏ tình sao đây

Giả vờ nhìn ngắm mây bay
Dường như chẳng biết có ai bên mình
Lâu lâu lại liếc lại nhìn
Dạ thì chất chứa ngoài tình vu vơ

Ai mà chẳng có dại khờ
Khi thời còn trẻ lờ mờ về yêu
Thích nhìn người ấy thật nhiều
Lại không dám nói mình yêu đó mà

Thời gian lặng lẽ trôi qua
Ve sầu rỉ rả rồi xa mái trường
Bao nhiều ấp ủ mến thương
Đã bay theo gió nẻo đường mà đi

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Nhớ Về Tuổi Thơ


Tà Áo Trắng


Chiều tan lớp, nắng vương hàng phượng đỏ,
Áo trắng bay theo gió nhẹ ngang sân.
Bước chân ai in bóng giữa chiều dần,
Nghe xao xuyến cả một thời thơ dại.

Tóc thả nhẹ, hương đồng quê thoang thoảng,
Nét hồn nhiên còn đọng giữa trời mơ.
Tiếng cười vang theo nhịp bước vu vơ,
Làm rung động trái tim người đứng ngóng.

Áo trắng ấy một thời ta thương nhớ,
Theo tháng năm vẫn mãi ở trong lòng.
Dẫu xa rồi lối cũ với dòng sông,
Mà kỷ niệm vẫn hồng như nắng cũ.


Nhớ Về Trương Xưa



 

Sân cũ chiều buông nắng nhạt dần
Hàng cây đứng lặng gió bâng khuâng
Ve kêu gọi hạ vang trời vắng
Phượng đỏ nhuộm lòng nổi nhớ ngân
Bảng lớp phấn rơi còn vương mãi
Bạn bè xa cách đã bao lần
Bao ngày áo trắng hồn trong trẻo
Theo gió về đâu giữa bụi trần

Thời Niên Thiếu




Nắng hạ rơi vàng khắp lối quen
Ve sầu rộn rã gọi triền miên
Từng cơn gió nhẹ lay cành lá
Gọi nhớ sân trường cảnh thiếu niên
Phượng đỏ bừng lên như lửa cháy
Nhuộm thời ký ức lắm ưu phiền
Bao lời chưa ngõ theo mùa cũ
Lặng lẽ bày về giữa nắng nghiêng

Tuổi Thơ


Hè về lại nhớ tuổi thơ
Nhớ ngày cắp sách ngẩn ngơ sân trường
Ve kêu rộn rã ven đường
Phượng hồng thắp lửa vấn vương tháng ngày

Bạn bè ríu rít mê say
Tiếng cười vang vọng đong đầy mộng mơ
Thời gian lặng lẽ hững hờ
Mang đi tất cả thời giờ mến thương

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

Khoảng Khắc


Ta gặp nhau, giữa khung thời thơ mộng
Chỉ một lần, gió lồng lộng nên thơ.
Trong không gian hay khoảng khắc vài giờ
Đủ kết nối, mảnh đời thơ nên mộng.

Chẳng ước hẹn, sao lòng vương lưu luyến
Thoáng liếc nhìn, nghe lòng tiếng người ơi
Có phải chăng, ta đã gặp phương trời
Hay hội ngộ từ một nơi nào đó.

Gió đưa nhẹ, hoa khẽ lay chào đón
Chút hương nồng, lại rén rón vào tim
Mắt thơ ngây, dịu dàng như lời nguyện
Đã khắc ghi, nằm nơi tim mãi mãi.

Ta xa nhau, giữa dòng đời xuôi ngược
Mỗi nẻo đường, và mỗi bước nhớ ai.
Dẫu năm tháng, ký ức vẫn kéo dài
Phút giây ấy, buổi ban mai nào đó.

Nếu có lúc, tình cờ trong gió thoảng
Nghe hương xưa, len lỏi giữa hồn ta
Xin giữ lại, chút duyên xưa đó mà
Để còn có, mối tình xa thủa ấy.




Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Dáng Yêu Kiều




Chiều hôm ấy, bên hồ xanh gió mát
Dáng yêu kiều trông kiệt tác làm sao
Nét trên vân, nét vẻ dưới hồng hào
Tuyệt là tuyệt, không làm sao nói hết

Ánh hoàng hôn nhẹ buông màu rất khẽ
Gió lay cành như muốn giữ thời gian
Mắt em sáng tựa vì sao lặng lẽ
Khiến lòng ai chợt xao xuyến miên man

Bước em nhẹ như làn mây trôi nổi
Thoảng hương xuân theo từng nhịp chân mềm
Anh đứng lặng giữa muôn trùng nỗi gọi
Ngỡ mộng về trong khoảnh khắc êm đềm

Chiều hôm ấy hóa thành miền ký ức
Dẫu qua rồi vẫn thổn thức không nguôi
Một ánh nhìn, một nụ cười rất thực
Giữ hồn anh đi hết cả cuộc đời.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

Mừng Phục Sinh










Kính chúc mọi người mùa Phục Sinh!
Hồng ân, vui vẻ, đầy ấm tình
Ơn trên đầy ấp tình chan chứa
Kết quả thêm tình, thêm đẹp xinh!

Bóng tối dần tan trả lại đời
Bình minh chiếu rọi khắp nơi nơi
Đau thương sầu khổ không còn nữa
Bỗng giữa chúng ta ánh sáng ngời

Tà thần hẳn bị lùi ra xa
Ở đó kêu than ấy đó mà
Tội ác chúng gây nay phải trả
Để đời khây khỏa sống vui ca!

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Chữ Tình





Hỏi thế gian tình là chi chi
Sao mà khiến biệt ly không rời
Một lần vướng phải tim run rẩy
Trăm mối tơ vương dạ rối bời

Có lúc ngọt ngào như giấc mộng
Có khi cay đắng tựa mưa rơi
Gần nhau tưởng mãi không xa cách
Bỗng chốc hai đường ngõ hai nơi

Tình đến nhẹ nhàng như gió thoảng
Tình đi để lại nỗi chơi vơi
Ai qua bể ái không vương vấn
Mới hiểu tình sâu chẳng dễ rời.



Cái kiếp ba sinh lắm tội tình
Yêu rồi mọi thứ thật đẹp xinh
Không chi ngăn cản khi tình đến
Chấp nhận gian nan vì chữ tình


Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Tiễn Biệt



Xin Tiễn Linh Hồn Gioan Baotixita
Người cousin thân yêu vừa mới qua đời ngày 15/03/2026.
Anh đã ra đi bất đắc kỳ tử trong lúc đang lái xe vì bị nhồi máu cơ tim.

Tôi tiễn anh đi một đoạn đường!
Ngậm ngùi suốt lệ thật đau thương!
Anh ơi năm tháng còn đâu nữa ...
Vắng bóng từ đây mãi đoạn trường!

Tôi tiễn anh đi một đoạn đường!
Ngàn thu yên nghỉ không còn vương!
Đau thương sầu khổ thôi mặc kệ ...
Để lại trần gian để lên đường!

Sao nỡ ra đi trong lúc này!
Vợ con còn trẻ vẫn còn đây
Khóc thương nhớ mãi người cha vắng
Bóng vắng từ đây rơi lệ đầy!

Anh hỡi! anh ơi! hồn đã rời!
Trần gian bỏ lại người lệ rơi!
Xót thương đau đớn đời cô quạnh
Vui nổi chi đây mãi một đời!

Xin Chúa từ bi thương xót lòng!
Nghe lời con nguyện con cầu mong!
Sớm đưa anh tới nhan Thánh Chúa
Được hưởng ơn thiên ấm cõi lòng!

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Bên Nhau



Ta đến với nhau trong nghĩa tình!
Không màng danh lợi hay phồn vinh!
Ân tình kỷ niệm ta giữ mãi!
Khắc cốt minh tâm suốt đời mình!

Dẫu bước phong trần qua vạn nẻo,
Tâm hồn vẫn sáng tựa bình minh.
Khi vui chia sẻ niềm chan chứa,
Lúc khó kề vai gắn bó tình.

Năm tháng trôi nhanh như gió thoảng,
Tình xưa vẫn thắm chẳng phai hình.
Mai này dẫu có xa muôn dặm,
Nghĩa nặng còn đây mãi đượm tình.




Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Trách Chi Nhau







Tình đến tình đi chẳng trách nhau
Khi yêu mới biết tình thế nào
Đêm về lặng lẽ tim thao thức
Ngày đến bâng khuâng dạ nghẹn ngào
Có lúc ngọt ngào như giấc mộng
Đôi khi cay đắng tựa chiêm bao
Duyên kia nếu lỡ đành buông vậy
Giữ chút tình xưa ở thuở nào

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Đò Chiều






Đò chiều một bóng lướt xa chơi
Lữ khách dừng chân ngẩn ngơ người
Nước biếc trong xanh ghềnh thác đổ
Non cao lồng lộng áng mây trôi

Gió nhẹ đưa hương lan bến vắng
Sóng lăn tăn gợn ánh trăng soi
Lòng ai lữ thứ còn vương vấn
Một thoáng quê nhà dạ chẳng nguôi

Thuyền khuất chân trời xa tít tắp
Bến xưa hiu quạnh đứng đơn côi
Thời gian lặng lẽ trôi theo nước
Chở cả niềm riêng gửi cuối trời.







Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

Người Đẹp




Kìa ai đẹp tựa như tranh
Nét duyên e ấp mong manh dáng ngà
Mắt trong như ánh trăng xa
Làn môi hé nụ như hoa mới cười

Tóc mây buông nhẹ lưng trời
Thoảng hương gió thoảng khiến người ngẩn ngơ
Bước đi như khúc mộng mơ
Làm say lòng kẻ từng cờ gặp thôi

Da ngần ánh ngọc tuyệt vời
Nụ cười tỏa sáng rạng ngời nét xuân
Dung nhan như thể giai nhân
Bước ra từ cõi hồng trần mộng mơ

Ngắm người quên cả bến bờ
Hồn như lạc giữa bài thơ dịu dàng
Chỉ mong giữ mãi ánh vàng
Của người đẹp tựa thiên nhan giữa đời

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Tình Quê


Khen ai khéo vẽ nơi này
Bức tranh đồng ruộng trời mây hữu tình
Càng nhìn càng thấy đẹp xinh
Lúa non mơn mởn thắm tình quê ta

Gió đưa hương lúa bay xa
Cò bay thẳng cánh la đà cuối sông
Trâu về chậm bước thong dong
Mục đồng sáo thổi giữa đồng chiều êm

Mây trôi bảng lảng êm đềm
Nắng nghiêng vàng nhẹ bên thềm cỏ hoa
Tình quê chan chứa đậm đà
Đi xa vẫn nhớ mái nhà thân thương.

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

Tìm Vui




Non xanh nước biếc thật là đây,
Lạc thú tìm vui đến nơi này.
Trắng xóa bọt màu cơn thác đổ,
Mênh mang dòng biếc bóng mây bay.
Thông già réo gọi ru gió hát,
Đá cổ im lìm ngắm tháng ngày.
Khách lữ dừng chân lòng nhẹ bỗng,
Thanh nhàn quên hết chuyện trần ai.

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Hòn Vọng Phu







Trên đỉnh non cao trông ngóng chờ,
Nách bồng bế trẻ dại con thơ.
Ngàn năm mòn mỏi trông biền biệt
Một dạ ngóng chờ nhớ ngẩn ngơ
Gió lộng ven non sầu dạ khách,
Sương giăng đỉnh núi lạnh hồn thơ.
Thủy chung một tấm tình son sắt,
Hóa đá nghìn thu vẫn đợi chờ.


Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có Nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Lạc Thú




Thêm tuổi thêm râu đâu có già
Hằng ngày vui vẻ trẻ hẳn ra
Sống đời thanh thản an nhàn hạ
Tự tại điềm nhiên phúc đó mà!

Sáng sớm nhâm nhi một tí trà
Nhìn nghe chim bướm ríu rít ca
Ngắm hoa ngắm cảnh hồn lạc thú 
Thỏa đủ đời ta ấy đó mà.

Thử hỏi mấy ai được thế này
Thả hồn theo gió tận trời mây
Hòa vào thiên cảnh hồn bay bỗng
Thỏa thích vui say với tháng ngày 


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Tám Tháng 3 Năm 2026









Ngày tám tháng ba ấy mới là
Ngày mà phụ nữ chốn gần xa
Bao năm vất vả lo nhà cửa
Sớm tối tảo tần chẳng ngại xa
Nuôi dạy đàn con nên vóc dáng
Chung vai dựng tổ ấm chan hòa
Hôm nay xin chúc muôn người mẹ
Hạnh phúc đầy nhà rạng nét hoa

Nghịch Cảnh






Tạo hóa trêu người, người trớ trêu
Tạo chi nghịch cảnh, cảnh đìu hiu
Đường đời lắm nẻo đầy sương gió
Phận kiếp nhiều khi lắm dập dìu
Kẻ khó mong ngày mây tạnh sáng
Người giàu lắm lúc dạ cô liêu
Nhân gian vốn vậy bao nghịch lý
Cười đó rồi đây lệ lại nhiều

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Sắc Trời Vào Xuân



Sắc trời còn vướng chút Đông
Se se tí lạnh má hồng vào Xuân
Trăm hoa đua nở tưng bừng
Cỏ non xanh biếc giữa rừng trời mây

Hai bên đường phố nhiều cây
Làm cho sức sống nơi này tươi hơn
Đào hoa trắng xóa liễu hờn
Vàng xanh tím đỏ chập chờn dưới hoa

Nắng vàng trải nhẹ từ xa
Mừng ngày Lễ Hội, mừng hoa Anh Đào
Người xem nhiều đến làm sao
Khắp nơi trên phố chổ nào cũng đông

Khách du vui vẻ trong lòng
Lưu hình chụp ảnh để mong nhớ hoài
Thả rong dạo bước vui say
Cho lòng thanh thản một ngày đã qua!










Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

Kỷ Niệm Ngày 14/3 1989



    Chúng tôi đã đến Thai Land sau ngày 14 tháng 3 năm 1989 và đã bị khước từ tính cách tỵ nạn. Kể từ đó, chúng tôi bị đối xử như những tù nhân và đã sống như những người bị tù đầy suốt 7 năm trời. 14 ngàn người sống trong một trại tỵ nạn được vây kín bốn bức tường bằng tôn và hàng rào kẽm gai.
    Đời sống thì vô cùng khổ cực. Không đủ thức ăn và nước uống. Một ngày chỉ 20 lít nước kể cả nấu ăn, tắm giặt, và đi nhà vệ sinh. Một tuần lễ được 2 con cái bằng hai ngón tay, một miếng bí đỏ bằng 2 ngón tay, một miếng thịt gà bằng 2 ngón tay, và một cây củi rưởi.
    Không gian nằm ngủ thì khoảng 2 gang tay rưởi bề ngang (40 cm) , chiều dài khoảng 2 thước (2 m).


Cuộc đời tỵ nạn tại ThaiLand

        (14/ 03/ 1989)

 

Ai người còn nhớ chuyện xưa

Cách đây kể cũng thiếu thừa ba mươi

Ba mươi năm của cuộc đời

Bây giờ ôn lại quãng thời đã qua

 

Cuộc đời quả thật xót xa

Khi vừa nhập trại tưởng là đổi thay

Rồi đây sẽ có ngày mai

Tự do đổi lại những ngày biển khơi

 

Không ngờ đảo ngược cuộc đời

Thay vì trong sáng thì trời tối đen

Kiếp tủi nhục, phận thấp hèn

Nuốt cay ngậm đắng cho quên tháng ngày

 

Phong ba, bảo táp, đọa đày

Bảy năm gian khổ, đêm dài không sao

Xung quanh tôn dựng thật cao

Lại thêm bao bọc vòng rào kẽm gai

 

Trên tháp lính, gác đêm ngày

Ngoài ra còn có từng bầy đi rong

Khước từ tỵ nạn đừng mong

Tự do đi lại hay trông ra ngoài

 

Ngẩng đầu, đâu thấy ngày mai

Đen đen tối tối đêm dài lê thê

Trông ai cũng thấy não nề

Âm thầm lủi thủi nặng nề đáng thương

 

Mọi người tuy ở tứ phương

Nhưng mà gặp gỡ môi trường này đây

Vẻ xanh xao, ốm hao gầy

Thân thì xơ xác, thần thì lao đao

 

Chân đi dép thấp dép cao

Thùng thình quần áo lẻ nào làm duyên

Thời tiết thì thật là phiền

Đổi thay lộn xộn luân phiên đêm ngày

 

Lúc thì lạnh buốt sớm mai

Lúc thì oi bức cả ngày lẫn đêm

Ngủ nằm sắp lớp dưới thềm

Bề ngang bốn tấc chẳng thêm tí nào

 

Thoáng nhìn thật giống cá trầu

Đang chờ đóng gói cho vào hộp chai

Nước thì không đủ để xài

Chỉ hai mươi lít một ngày nơi đây

 

Thật ra thì giống tù đầy

Điểm danh dân số cả ngày lẫn đêm

Có lúc đang ngủ êm đềm

Chợt nghe còi hú phải liền dậy ngay

 

Bằng không thì sẽ ăn chày

Dzùi cui, đấm đá, bạt tai không chừng

Đôi lúc cảm thấy bừng bừng

Nơi đầu vài chỗ có sừng thêm ra

 

Ngập ngừng, ú ớ, ú a

Trả lời không được cũng va cả đầu

Vì rằng tiếng Thái biết đâu

Làm sao lời trả những câu như vầy

 

Ai người còn nhớ không đây

Chào cờ hai buổi trong ngày phải tuân

Ai mà lớ ngớ ngập ngừng

Hay là quên ngủ cũng sưng cái đầu

 

Đôi lúc nghỉ mát cũng lâu

Ở trong tù ngục đừng cầu van xin

Chém cha sao lắm tội tình

Cái chi cũng tội, ngục hình vô duyên

 

Không chào cờ, cũng lắm phiền

Đứng gần rào kẽm cũng điên cái đầu

Gà mìn cũng nhốt thật lâu

Mai Cỏn khỏi nói, đừng cầu đừng van

 

Trong tù (Ô Xịp Xảm) nghĩ cũng là nhàn

Cơm không phải nấu, can chi chào cờ

Tha hồ mà ngủ với mơ

Vì tù không án mà chờ làm chi

 

Vui thì cai ngục thả đi

Buồn thì họ chẳng màng chi “tội tình”

 

 

 

 

Tham tài, bất nghĩa, vô sinh

Vì tiền, quyền lực coi tình chi đâu

Mặc ai chết, nhưng anh Ngầu

Vẫn tăng giá cả, xỏ xâu kiếm lời

 

Sikiew nổi tiếng là nơi

Thiếu ăn, thiếu uống, khí trời đổi thay

Lại còn cưỡng bức lăn tay

Điền đơn thủ tục chờ ngày hồi hương

 

Phát thanh loan khắp nẻo đường

Người không cư trú hồi hương trở về

Làm cho ảm đạm não nề

Thêm phần bối rối trở về không may

 

Chiều chiều tối tối sớm mai

Tai nghe hoài cũng một ngày phát điên

Ba phần tư, đã ưu phiền

An thần phải uống triền miên mỗi ngày

 

Cuộc đời sao quá đắng cay

Lại thêm quậy phá bỡi tay giang hồ

Chỉ huy đứng đầu Anh Trô

Là tên người Thái control đám này

 

Anh là phó trại ở đây

Người hun dữ tợn cao ngoài thước tây

Cuộc đời tỵ nạn không may

Người thì ăn đá, kẻ bay xuống lề

 

Người thì miếu máo ê chề

Kẻ thì nức nở, não nề, tủi thân

Người thì mất cả nhiều răng

Thai nhi cũng bị đá văng ra ngoài

 

Chỉ vì không chịu lăn tay

Nộp đơn ký giấy chờ ngày hồi hương

Cưỡng bách thì chẳng nhún nhường

Dzùi cui nó đập cạnh sườn nó thôi

 

Nhiều người còm nhóm xương lồi

Chỉ vì tuyệt thực để đòi đấu tranh

Hy sinh tính mạng cũng đành

Để mà chống lại không đành hồi hương

 

Tự do khốn khổ khôn lường

Đổi luôn tính mạng tìm đường tự do

Ngày nay cuộc sống ấm no

Xin người hãy nhớ tự do thế này

 

Ai ơi bưng bát cơm đầy

Thì ta phải nhớ người gầy ngô khoai

 



Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

HOA TUYẾT







Sắc Đông cảnh đẹp tuyệt vời
Phơi màu trắng xóa giữa trời này đây
Rừng cây hoa tuyết nơi này
Hoa Lê thua kém tóc mây cũng hờn

Gợi Nhớ Tuổi Thơ