Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026

BẤT KHUẤT






Bốn lần ám sát bốn lần không
Thoát chết gang tay vẫn một lòng
Trừ ác, diệt tà, đem công lý
Cho người hy vọng đang chờ mong

Ông vẫn hiên ngang giữa bầu trời
Vẫn vung thanh kiếm khắp nơi nơi
Làm tròn sứ mệnh ơn thiên phú
Trừng trị ác nhân, kẻ khốn đời.

Dẫu giữa hiểm nguy lòng chẳng sờn
Bao phen sinh tử vẫn bền hơn
Lưỡi gươm chính nghĩa luôn gìn giữ
Ánh sáng soi đường khắp bốn phương.

Một bước không lùi vì lẽ phải
Ngàn gian không khuất chí anh hùng
Mai này khi bóng đêm tan biến
Công lý rạng ngời khắp cõi chung.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Trao Anh Quả Tim Này





Trao cho anh! Trao hết cả … tim này!
Tình đong đầy em chất chứa nơi đây
Yêu đắm say! yêu từ ngàn năm trước
Đến bây giờ, em không khước từ trao!

Đã trao hết! trao hết cả cuộc đời!
Trao ân tình! Trao cảm giác mọi nơi
Trao con tim! Là trao đời em đó
Trao anh rồi… em còn có chi đâu

Chỉ còn lại những đêm dài thao thức
Nhớ một người trong ký ức u sầu
Chỉ còn lại tiếng yêu thầm khe khẽ
Gửi theo gió lạc giữa chốn nhiệm mầu

Nếu mai này tình phai theo năm tháng
Xin anh đừng quên phút đã từng trao
Một ánh mắt, một nụ cười rất nhẹ
Cũng đủ làm em ghi khắc nghìn sau

Em chẳng tiếc những gì mình đã mất
Bởi yêu anh là hạnh phúc dâng đầy
Dẫu mai có lạc nhau trong nhân thế
Trái tim này… vẫn mãi thuộc về anh.




Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

Đò Đưa


Thuyền chèo sóng nước chở qua sông,
Ông lái là tôi chớ phập phồng.
Bằng cấp thuyền chèo tuy chưa có,
Nhưng mà gan dạ tiễn sang sông.

Sóng vỗ đôi bờ nghe rộn rã,
Gió lùa mái lá nhẹ mênh mông.
Đêm hôm dẫu tối không chùn bước,
Chỉ sợ lòng người ngại đục trong.

Khách đến đôi khi còn ái ngại,
Nghe lời tôi nói lại an lòng.
Đưa người cập bến niềm vui nhỏ,
Một chuyến qua rồi, một chuyến mong.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Gợi Nhớ Tuổi Thơ







Hè về lại nhớ tuổi thơ
Nhớ ngày cắp sách ngẩn ngơ sân trường
Theo sau anh mãi vấn vương
Thương thầm trộm nhớ mà dường như không

Đêm về ấp ủ trong lòng
E rằng hối tiếc vì không tỏ tình
Gặp nhau tim đập thình thình
Miệng không nói được tỏ tình sao đây

Giả vờ nhìn ngắm mây bay
Dường như chẳng biết có ai bên mình
Lâu lâu lại liếc lại nhìn
Dạ thì chất chứa ngoài tình vu vơ

Ai mà chẳng có dại khờ
Khi thời còn trẻ lờ mờ về yêu
Thích nhìn người ấy thật nhiều
Lại không dám nói mình yêu đó mà

Thời gian lặng lẽ trôi qua
Ve sầu rỉ rả rồi xa mái trường
Bao nhiều ấp ủ mến thương
Đã bay theo gió nẻo đường mà đi

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Nhớ Về Tuổi Thơ


Tà Áo Trắng


Chiều tan lớp, nắng vương hàng phượng đỏ,
Áo trắng bay theo gió nhẹ ngang sân.
Bước chân ai in bóng giữa chiều dần,
Nghe xao xuyến cả một thời thơ dại.

Tóc thả nhẹ, hương đồng quê thoang thoảng,
Nét hồn nhiên còn đọng giữa trời mơ.
Tiếng cười vang theo nhịp bước vu vơ,
Làm rung động trái tim người đứng ngóng.

Áo trắng ấy một thời ta thương nhớ,
Theo tháng năm vẫn mãi ở trong lòng.
Dẫu xa rồi lối cũ với dòng sông,
Mà kỷ niệm vẫn hồng như nắng cũ.


Nhớ Về Trương Xưa



 

Sân cũ chiều buông nắng nhạt dần
Hàng cây đứng lặng gió bâng khuâng
Ve kêu gọi hạ vang trời vắng
Phượng đỏ nhuộm lòng nổi nhớ ngân
Bảng lớp phấn rơi còn vương mãi
Bạn bè xa cách đã bao lần
Bao ngày áo trắng hồn trong trẻo
Theo gió về đâu giữa bụi trần

Thời Niên Thiếu




Nắng hạ rơi vàng khắp lối quen
Ve sầu rộn rã gọi triền miên
Từng cơn gió nhẹ lay cành lá
Gọi nhớ sân trường cảnh thiếu niên
Phượng đỏ bừng lên như lửa cháy
Nhuộm thời ký ức lắm ưu phiền
Bao lời chưa ngõ theo mùa cũ
Lặng lẽ bày về giữa nắng nghiêng

Tuổi Thơ


Hè về lại nhớ tuổi thơ
Nhớ ngày cắp sách ngẩn ngơ sân trường
Ve kêu rộn rã ven đường
Phượng hồng thắp lửa vấn vương tháng ngày

Bạn bè ríu rít mê say
Tiếng cười vang vọng đong đầy mộng mơ
Thời gian lặng lẽ hững hờ
Mang đi tất cả thời giờ mến thương

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

Khoảng Khắc


Ta gặp nhau, giữa khung thời thơ mộng
Chỉ một lần, gió lồng lộng nên thơ.
Trong không gian hay khoảng khắc vài giờ
Đủ kết nối, mảnh đời thơ nên mộng.

Chẳng ước hẹn, sao lòng vương lưu luyến
Thoáng liếc nhìn, nghe lòng tiếng người ơi
Có phải chăng, ta đã gặp phương trời
Hay hội ngộ từ một nơi nào đó.

Gió đưa nhẹ, hoa khẽ lay chào đón
Chút hương nồng, lại rén rón vào tim
Mắt thơ ngây, dịu dàng như lời nguyện
Đã khắc ghi, nằm nơi tim mãi mãi.

Ta xa nhau, giữa dòng đời xuôi ngược
Mỗi nẻo đường, và mỗi bước nhớ ai.
Dẫu năm tháng, ký ức vẫn kéo dài
Phút giây ấy, buổi ban mai nào đó.

Nếu có lúc, tình cờ trong gió thoảng
Nghe hương xưa, len lỏi giữa hồn ta
Xin giữ lại, chút duyên xưa đó mà
Để còn có, mối tình xa thủa ấy.




Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Dáng Yêu Kiều




Chiều hôm ấy, bên hồ xanh gió mát
Dáng yêu kiều trông kiệt tác làm sao
Nét trên vân, nét vẻ dưới hồng hào
Tuyệt là tuyệt, không làm sao nói hết

Ánh hoàng hôn nhẹ buông màu rất khẽ
Gió lay cành như muốn giữ thời gian
Mắt em sáng tựa vì sao lặng lẽ
Khiến lòng ai chợt xao xuyến miên man

Bước em nhẹ như làn mây trôi nổi
Thoảng hương xuân theo từng nhịp chân mềm
Anh đứng lặng giữa muôn trùng nỗi gọi
Ngỡ mộng về trong khoảnh khắc êm đềm

Chiều hôm ấy hóa thành miền ký ức
Dẫu qua rồi vẫn thổn thức không nguôi
Một ánh nhìn, một nụ cười rất thực
Giữ hồn anh đi hết cả cuộc đời.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

Mừng Phục Sinh










Kính chúc mọi người mùa Phục Sinh!
Hồng ân, vui vẻ, đầy ấm tình
Ơn trên đầy ấp tình chan chứa
Kết quả thêm tình, thêm đẹp xinh!

Bóng tối dần tan trả lại đời
Bình minh chiếu rọi khắp nơi nơi
Đau thương sầu khổ không còn nữa
Bỗng giữa chúng ta ánh sáng ngời

Tà thần hẳn bị lùi ra xa
Ở đó kêu than ấy đó mà
Tội ác chúng gây nay phải trả
Để đời khây khỏa sống vui ca!

Thói Đời