Tà Áo Trắng
Chiều tan lớp, nắng vương hàng phượng đỏ,
Áo trắng bay theo gió nhẹ ngang sân.
Bước chân ai in bóng giữa chiều dần,
Nghe xao xuyến cả một thời thơ dại.
Tóc thả nhẹ, hương đồng quê thoang thoảng,
Nét hồn nhiên còn đọng giữa trời mơ.
Tiếng cười vang theo nhịp bước vu vơ,
Làm rung động trái tim người đứng ngóng.
Áo trắng ấy một thời ta thương nhớ,
Theo tháng năm vẫn mãi ở trong lòng.
Dẫu xa rồi lối cũ với dòng sông,
Mà kỷ niệm vẫn hồng như nắng cũ.
Nhớ Về Trương Xưa
Sân cũ chiều buông nắng nhạt dần
Hàng cây đứng lặng gió bâng khuâng
Hàng cây đứng lặng gió bâng khuâng
Ve kêu gọi hạ vang trời vắng
Phượng đỏ nhuộm lòng nổi nhớ ngân
Bảng lớp phấn rơi còn vương mãi
Bạn bè xa cách đã bao lần
Bao ngày áo trắng hồn trong trẻo
Theo gió về đâu giữa bụi trần
Thời Niên Thiếu
Nắng hạ rơi vàng khắp lối quen
Ve sầu rộn rã gọi triền miên
Từng cơn gió nhẹ lay cành lá
Gọi nhớ sân trường cảnh thiếu niên
Phượng đỏ bừng lên như lửa cháy
Nhuộm thời ký ức lắm ưu phiền
Bao lời chưa ngõ theo mùa cũ
Lặng lẽ bày về giữa nắng nghiêng
Tuổi Thơ
Hè về lại nhớ tuổi thơ
Nhớ ngày cắp sách ngẩn ngơ sân trường
Ve kêu rộn rã ven đường
Phượng hồng thắp lửa vấn vương tháng ngày
Bạn bè ríu rít mê say
Tiếng cười vang vọng đong đầy mộng mơ
Thời gian lặng lẽ hững hờ
Mang đi tất cả thời giờ mến thương



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét