Đò chiều một bóng lướt xa chơi
Lữ khách dừng chân ngẩn ngơ người
Nước biếc trong xanh ghềnh thác đổ
Non cao lồng lộng áng mây trôi
Gió nhẹ đưa hương lan bến vắng
Sóng lăn tăn gợn ánh trăng soi
Lòng ai lữ thứ còn vương vấn
Một thoáng quê nhà dạ chẳng nguôi
Thuyền
khuất chân trời xa tít tắp
Bến xưa hiu quạnh đứng đơn côi
Thời gian lặng lẽ trôi theo nước
Chở cả niềm riêng gửi cuối trời.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét