Đời thật chán mỗi ngày ta buồn lắm
Càng bước đi, càng buồn bã người ơi!
Trong thân tâm thật đau đớn rã rời
Và khắc khoải chẳng còn nơi khuây khỏa
Năm mới về mọi người vui rộn rã
Nhưng lòng tôi đã gục ngã từ lâu
Dăng dẳng mưa, mây đen phủ trên đầu
Biết bám víu, tựa vào đâu đây nhỉ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét