Tình yêu như
thể phương trình…
Tìm được ẩn
số là tình nơi ta.
Còn không
tìm được gọi là…
Người tình bất
biến chạy xa ngàn đời
Anh kia! sao
lạ… quá trời…!
Theo chi
theo mãi không rời gót chân
Em đây cho
biết để dừng!
Em là âm số,
chớ đừng rút căn…!
Dù cho, núi
trở, sông ngăn, …
Anh nguyện cố
gắng san bằng nó đi
Không hề lùi
bước trước nguy
Để tìm ảo số
cứu nguy cuộc tình
Anh này, sao
nói, linh tinh, …
Mô hình mặt
phẳng giống tình đôi ta
Song song đường
thẳng đó mà
Làm sao mà gặp
gọi là yêu thương?
Anh tìm trăm
kế ngàn phương…
Tìm ra cho
được con đường đôi ta
Địa cầu anh
dựng đó mà
Cực nam, cực
bắc sẽ là chung đôi!
Bé nè đừng
có lôi thôi!
Đừng gây sầu
khổ để rồi thương đau!
Kinh tuyến
em ở độ nào?
Rồi đây cũng
gặp lại nhau điểm cùng…!
Ối dời! anh
nói, lung tung…!
Em anh, sao
lại trùng phùng được đây?
Nơi đây,…
ngay tại,… chỗ này,…
Đã là giới hạn
sum vầy đôi ta…
Em là cô bé
hằng nga!
Người mà anh
mãi gọi là yêu thương!
Em ơi! hãy
nghĩ tỏ tường…!
Giới hạn, hằng
số… thường là… ở đâu?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét