Ta mãi đi tìm cái “trống” không
Mà quên thực tiễn ở nơi lòng
Càng đi xa mãi càng lạc lối
Ngộ nhận ra rồi lại “trống” không
Hạnh phúc ở đâu ở chốn nào
Thiên đường địa ngục hay vị sao
Sao ta lẩn quẩn tìm nơi ấy
Không thấy chính mình chẳng chốn nao
Kìa ai theo đuổi cái hư không
Dừng lại hồi tâm để cõi lòng
Thanh thản bình an trước khi muộn
Cuộc đời vốn dĩ chỉ là không

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét