Rừng xanh ôm núi ngát hương đầy.
Non cao vọng tiếng ngàn năm gọi,
Suối biếc ngân lời vạn thuở say.
Đá tựa linh quy gìn cõi mộng,
Nước như dải lụa nối trời mây.
Dừng chân lặng ngắm lòng thanh thản,
Một cõi thần tiên giữa chốn này.
Hồng y khẽ nhuộm nét xuân thì,
Mắt biếc trong veo ánh diệu kỳ.
Suối tóc buông mềm vương gió nhẹ,
LISA Trong Đêm Khai Mạc World Cup
Sân vàng rực sáng giữa đêm hoa,
Khai hội năm châu rộn tiếng ca.
Trống nhịp vang trời hòa nhịp bóng,
Đèn màu tỏa khắp ánh ngân hà.
Lisa cất giọng say muôn cõi,
Vũ điệu bừng lên đẹp ngọc ngà.
Nước Mỹ đêm nay ngời hội ngộ,
World Cup kết nối khắp gần xa.
Cờ bay trước gió tình nhân loại,
Bóng lăn gieo mộng khắp sơn hà.
Dẫu khác màu da cùng tiếng nói,
Chung niềm đam mê dưới một nhà.
Kìa ai bước nhẹ giữa sân trường
Tà áo tung bay thật dễ thương
Mộng mị học đường còn lưu mãi
Một thời vương trãi một thời thương!
Dẫu giữa hiểm nguy lòng chẳng sờn
Bao phen sinh tử vẫn bền hơn
Lưỡi gươm chính nghĩa luôn gìn giữ
Ánh sáng soi đường khắp bốn phương.
Một bước không lùi vì lẽ phải
Ngàn gian không khuất chí anh hùng
Mai này khi bóng đêm tan biến
Công lý rạng ngời khắp cõi chung.
Trao cho anh! Trao hết cả … tim này!
Tình đong đầy em chất chứa nơi đây
Yêu đắm say! yêu từ ngàn năm trước
Đến bây giờ, em không khước từ trao!
Đã trao hết! trao hết cả cuộc đời!
Trao ân tình! Trao cảm giác mọi nơi
Trao con tim! Là trao đời em đó
Trao anh rồi… em còn có chi đâu
Chỉ còn lại những đêm dài thao thức
Nhớ một người trong ký ức u sầu
Chỉ còn lại tiếng yêu thầm khe khẽ
Gửi theo gió lạc giữa chốn nhiệm mầu
Nếu mai này tình phai theo năm tháng
Xin anh đừng quên phút đã từng trao
Một ánh mắt, một nụ cười rất nhẹ
Cũng đủ làm em ghi khắc nghìn sau
Em chẳng tiếc những gì mình đã mất
Bởi yêu anh là hạnh phúc dâng đầy
Dẫu mai có lạc nhau trong nhân thế
Trái tim này… vẫn mãi thuộc về anh.
Thuyền chèo sóng nước chở qua sông,
Ông lái là tôi chớ phập phồng.
Bằng cấp thuyền chèo tuy chưa có,
Nhưng mà gan dạ tiễn sang sông.
Sóng vỗ đôi bờ nghe rộn rã,
Gió lùa mái lá nhẹ mênh mông.
Đêm hôm dẫu tối không chùn bước,
Chỉ sợ lòng người ngại đục trong.
Khách đến đôi khi còn ái ngại,
Nghe lời tôi nói lại an lòng.
Đưa người cập bến niềm vui nhỏ,
Một chuyến qua rồi, một chuyến mong.