Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Đọc Đi - Đọc Đi - Mà Nhớ Mãi





Đọc đi em! Đọc đi mà … nhớ mãi!

Nhớ thật nhiều! Từng nét chữ! Lời thơ!

Từng nghĩa câu! Từng bóng khuất trăng mờ!

Hãy ghi nhớ! Đừng thờ ơ …! Em nhé!

 

Đọc đi em! Hãy đọc cho cặn kẽ!

Nơi tâm hồn! Ta chia sẻ với nhau!

Từng bước đi! Từng lời nói … dạt dào …!

Vẫn mãi mãi … trao về nhau … em nhé!

 

Đọc đi em! Đọc đi mà … nhớ mãi!

Suốt đời này! Ta mãi mãi nhớ nhau!

Cho dù sau …! Cuộc sống …! Như thế nào!

Ta mãi mãi …! Vẫn không sao … quên được!

 

Đọc đi em! Đọc để mà …. Từng bước!

Nẻo cuộc đời! Đường phía trước …! Ra sao …!

Dẫu thương đau! Hay lệ phải … tuôn trào …!

Và hãy nhớ! Thầy lúc nào … cũng có …!


Thứ Tư, 17 tháng 12, 2025

Thầy Trò





Thầy tôi lúc trẻ rất cute
Nhưng mà tuổi lớn tóc nhiều hơn xưa
Chổ dài chổ ngắn chổ thưa
Có nhiều chổ trống vẫn chừa cho em


Em đem tóc giả để vào
Hay là dùng lưởi dao bào cạo thêm
Xưa kia em thật im lìm
Rất là ít nói lặng im không lời


Bây giờ thì thật lắm lời
Miệng thì như két nói chơi nhà nghề

Chọc giận thì rất khó huề
Nhớ hoài nhớ mãi chăng bề buông tha


Nhớ từ hàng chục năm qua
Xưa đầu bị cú thế mà đến nay
Vẫn còn nhớ mãi nhớ dai
Đến nay vẫn nhớ nhớ hoài không tha


Thôi thì thầy phải chạy xa
Không thì em sẽ chẳng tha cho thầy
Đời thầy chắc sẽ không may
Bị cô bé nhỏ quấy rầy mãi thôi



Phương Trình Ẩn Số




Tình yêu như thể phương trình…

Tìm được ẩn số là tình nơi ta.

Còn không tìm được gọi là…

Người tình bất biến chạy xa ngàn đời

 

Anh kia! sao lạ… quá trời…!

Theo chi theo mãi không rời gót chân

Em đây cho biết để dừng!

Em là âm số, chớ đừng rút căn…!

 

Dù cho, núi trở, sông ngăn, …

Anh nguyện cố gắng san bằng nó đi

Không hề lùi bước trước nguy

Để tìm ảo số cứu nguy cuộc tình

 

Anh này, sao nói, linh tinh, …

Mô hình mặt phẳng giống tình đôi ta

Song song đường thẳng đó mà

Làm sao mà gặp gọi là yêu thương?

 

Anh tìm trăm kế ngàn phương…

Tìm ra cho được con đường đôi ta

Địa cầu anh dựng đó mà

Cực nam, cực bắc sẽ là chung đôi!

 

Bé nè đừng có lôi thôi!

Đừng gây sầu khổ để rồi thương đau!

Kinh tuyến em ở độ nào?

Rồi đây cũng gặp lại nhau điểm cùng…!

 

Ối dời! anh nói, lung tung…!

Em anh, sao lại trùng phùng được đây?

Nơi đây,… ngay tại,… chỗ này,…

Đã là giới hạn sum vầy đôi ta…

 

Em là cô bé hằng nga!

Người mà anh mãi gọi là yêu thương!

Em ơi! hãy nghĩ tỏ tường…!

Giới hạn, hằng số… thường là… ở đâu?



Giác Quan




Có những chuyện, suốt đời không hiểu?

Chuyện như là, theo kiểu giác quan

Tự nhiên cảm giác dâng tràn!

Tự nhiên nức nở lệ tràn khóe mi!

 

Giống như thế! Suốt đêm không ngủ!

Năm canh dài thức đủ năm canh!

Không sao dỗ giấc cho đành

Cũng không biết được điềm lành điềm hung


Không Phải Mơ





Cứ ngỡ là mơ không thể ngờ!

Nào ngờ gặp lại không là mơ!

Mà ta cứ ngỡ là muôn thuở!

Quả thật không ngờ chẳng phải mơ!

 

Lại một ngày nữa trông với chờ!

Tối về đêm ngủ lại nằm mơ!

Nào ngờ lại thấy người nơi ấy!

Thấy cả trăng sao ánh trăng đầy!

 

Lần cuối gặp nhau ở tại đây

Ân tình trao tặng  ấm đong đầy

Ai gieo trắc ẩn sầu duyên cớ!

Để nhớ để thương mãi chốn này!

 

Nhớ mãi người ơi nhớ suốt đời!

Nhớ hoài nhớ mãi nhớ chẳng vơi!

Nhớ nơi ta đến cùng hội ngộ

Nhớ cảnh viếng thăm lẫn nhớ người!

 

Nhớ buổi chia tay lạ bất thường

Bồi hồi xúc động lệ vấn vương

Ôm nhau giã biệt mà lưu luyến

Luyến nhớ về ai thật lạ thường!





Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

Giáng Sinh 2025







Kính chúc mọi người mùa Giáng Sinh
Niềm vui trọn vẹn thắm ân tình
Một năm vui vẻ bình yên tới
Hạnh phúc bên người tình Giáng Sinh

Chia Ly



Bài viết ngày September 28 2021 Khi Ca Sĩ Chí Tài và Phi Nhung qua đời



Từ giã rong chơi lìa cõi trần
Vui buồn lẫn lộn kiếp phù vân
Mai đây nay đó đời ca xướng
Để lại chi đây chốn cõi trần

Một thoáng đu đưa sớm lụi tàn
Ai người biết trước được thời gian
Kẻ đưa người tiễn còn đâu nữa
Lủi thủi mình ta chút tro tàn

Vui cũng ra đi, buồn cũng đi
Nghèo hèn, phú quý chẳng khác chi
Làm sao đánh đổi giờ sinh tử
Một kiếp phù du chẳng khác gì

Xin cúi mặt tiễn biệt lần cuối
Gởi theo người một chuổi bài ca
Nghìn thu yên nghỉ thật mà
Một lần tiễn biệt người xa cõi trần








Tình Muôn Thủa




Thuở trời đất chưa hình non nước
Một mối tình có trước có sau
Tình yêu muôn thuở nhiệm mầu
Ngôi lời đã hứa, ngày sau xuống trần

Tình yêu đó muôn phần cao cả
Đã yêu rồi mặc cả mà chi
Sinh ra nơi chẳng có gì
Không nhà không cửa không chi cần dung

Ai có thấu hang cùng ngõ hẻm
Tuyết trắng đầy lạnh lẽo làm sao
Xung quanh chẳng có nhà nào
Chỉ là đồng vắng trời cao sao đầy

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2025

Đèo Cao







Trên đỉnh cao cao ngó xuống đèo
Hai bên rừng rậm giữa cong queo
Uốn theo tầm nhìn xa xa thẳm
Chấm chấm vàng hoe phủ cả đèo

Phải trái hai bên cũng là đèo
Ai người thích thú thì phải theo
Trèo lên tí xíu tha hồ ngắm
Mệt lắm cũng khen thật đẹp đèo

Tuột xuống dốc cao nơi đỉnh đèo
Hố sâu thăm thẳm lại vắng teo
Lỡ theo thì phải theo cho trót
Không ngót buông tay lại rớt đèo

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2025

Nhớ Về Xứ Tuyết




Bao năm rồi! tôi xa rời … xứ tuyết!
Sống nơi này, thật không biết … là đông
Sao hôm nay nhiều mây xám bềnh bồng
Lòng chợt nhớ! Những ngày đông … xứ tuyết!

Dẫu giá băng nhưng cõi lòng thân thiết
Người với người thấu hiểu biết về nhau
Sống tha phương nhưng thắm giọt máu đào
Cùng sản sẻ tình trước sau như một

Trời mùa đông chẳng tí hồng ánh nắng
Bảo tuyết nhiều, tuyết phủ trắng đó đây
Thổi tuyết xong, tuyết lại rơi trắng đầy
Trời với đất cùng cỏ cây trắng xóa

Đêm nhiều đêm băng tuyết đông đầy ngõ
Xe trợt đường vì không rõ là băng
Lo lắng thay khi bảo tuyết đến gần
Người xa vắng cũng một phần thấp thõm

Thăm Lại Nơi Xưa




Nói gì đây khi trở lại nơi này
Lòng tràn ngập! biết bao ngày dĩ vãng!
Cứ trong tôi! một nỗi niềm vô hạn!
Lại ùa về! trong tâm trạng là mơ!

Mười năm rồi, tôi xa rời nơi ấy!
Nay trở về, nhìn cảnh thấy! người xưa!
Vẫn thân thương! cùng nâng chén hằng giờ!
Chuyện xưa cũ ta tình cờ ôn lại ...

Ai còn nhớ! Cảnh nơi này không nhỉ?
Khi xa rồi người có nghĩ gì không?
Có luyến lưu! một tí xíu trong lòng!
Hay là đã theo khoảng không biền biệt!

Bao năm rồi nơi đây không có tuyết
Nay tôi về tuyết trắng lại buồn rơi
Hỏi rằng ai có nhớ một phương trời
Khi đông đến thi mọi nơi trắng xoá

(Phù Vân đã trở lại nơi đây)

Những Ngày Cuối Năm