Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Thác Ngàn



Thác đổ ngàn tầng trắng tựa mây,
Rừng xanh ôm núi ngát hương đầy.
Non cao vọng tiếng ngàn năm gọi,
Suối biếc ngân lời vạn thuở say.
Đá tựa linh quy gìn cõi mộng,
Nước như dải lụa nối trời mây.
Dừng chân lặng ngắm lòng thanh thản,
Một cõi thần tiên giữa chốn này.

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2026

Hồng Y





Hồng y khẽ nhuộm nét xuân thì,
Mắt biếc trong veo ánh diệu kỳ.
Suối tóc buông mềm vương gió nhẹ,

Làn môi hé thắm đượm hương mi.
Dáng nghiêng e ấp hồn như ngọc,
Eo nhỏ thanh tân tựa liễu rì.
Một thoáng vô ngôn mà vạn ý,
Lòng ai xao xuyến bước xuân đi.

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

Bến Sen Bình Yên




Đầm xưa gợn sóng khói sương mờ
Bè tre lặng lẽ đón vần thơ
Hai tà áo mỏng nghiêng bên nước
Một dáng mơ màng tựa bến bờ

Sen trắng vươn lên ngời hướng ngọc
Lá xanh ôm trọn bóng trăng mờ
Gió đưa hương thoảng về năm cũ
Đánh thức hồn ai những ước mơ

Em ngước khẽ nhìn trời mây biếc
Em nằm nhắm mắt gửi hồn mơ
Thời gian như thể dừng trôi mãi
Để giữ bình yên giữa bến bờ

Nếu đời cũng được như hồ lặng
Buông hết ưu phiền với đợi chờ
Xin làm chiếc lá nâng hoa nở
Giữ mãi tình quê đẹp đến giờ

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Bến Quê Hương




Bên nước nghiêng vai bóng ngọc ngà,
Tay nâng sen thắm tựa tiên sa.
Hàng dừa cúi rợp hồn sông vắng,
Lưới mỏng giăng ngang bóng nắng tà.
Gót nhỏ khẽ in miền sóng biếc,
Hương sen nhẹ quyện áng mây xa.
Đồng quê một thoáng thành tranh mộng,
Đọng mãi trong tim nét đậm đà.

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Sơn Thủy Giai Nhân




Non biếc mây giăng phủ núi ngàn,
Thuyền tre lờ lững giữa giang san.
Nón nghiêng che mái huyền như mộng,
Áo trắng buông tà nhẹ tựa lan.
Một thoáng chân ngà khuấy sóng nước,
Vài vòng gợn biếc ánh trăng tan.
Dung nhan e ấp cùng sơn thủy,
Khiến khách dừng chân mãi ngỡ ngàng.

Thơ Họa
(Không Tựa Đề)
Sương rơi khói tỏa khắp đồi ngàn,
Một dải gương soi tỏ giang san.
Bóng ngọc nghiêng che làn tóc mộng,
Tà nhuần nhẹ lướt đóa hoa lan.
Tay chèo khua động nghìn trùng nước,
Sóng gợn rung rinh bóng nguyệt tan.
Cảnh sắc hữu tình chung ý thủy,
Lòng người lữ thứ luống ngỡ ngàng.
                                    (Quang Hùng)

Đáp Thơ Họa

Giai Nhân
Xa xa mây phủ dãi núi ngàn
Tuyệt thế giai nhân giữa giang san
Môi cười hé nở như hoa thắm
Mắt biếc long lanh tựa ngọc vàng
Gió nhẹ đưa hương qua bến vắng
Mây chiều nhuộm sắc khắp non ngàn
Nghiêng mình soi bóng dòng sông biếc
Một vẻ khuynh thành đẹp thế gian.
                                  (Nắng Chiều)


Thác Ngàn