Đầm xưa gợn sóng khói sương mờ
Bè tre lặng lẽ đón vần thơ
Hai tà áo mỏng nghiêng bên nước
Một dáng mơ màng tựa bến bờ
Sen trắng vươn lên ngời hướng ngọc
Lá xanh ôm trọn bóng trăng mờ
Gió đưa hương thoảng về năm cũ
Đánh thức hồn ai những ước mơ
Em ngước khẽ nhìn trời mây biếc
Em nằm nhắm mắt gửi hồn mơ
Thời gian như thể dừng trôi mãi
Để giữ bình yên giữa bến bờ
Nếu đời cũng được như hồ lặng
Buông hết ưu phiền với đợi chờ
Xin làm chiếc lá nâng hoa nở
Giữ mãi tình quê đẹp đến giờ














