Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Thói Đời






Cái thói đời nay lắm đổi thay
Trắng đen lẫn lộn giữa ban ngày
Người mang mặt thật thì thưa vắng
Kẻ khoác lời hoa lại lắm thay
Chữ nghĩa nhiều khi thành giả tạo
Ân tình đôi lúc hóa men say
Bao nhiêu đạo lý còn đâu nữa
Chỉ thấy hơn thua phủ tháng ngày

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

Thời Gian



Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Mới ngày nào đó, nay vừa xa xăm
Bao mùa lá đổ âm thầm
Bao người lữ khách còn nằm nhớ nhung

Dòng đời xuôi ngược mênh mông
Vui buồn lẫn lộn như dòng nước trôi
Có khi lệ ướt vành môi
Có khi hạnh phúc rạng ngời tim ai

Tháng năm dệt mộng hình hài
Cho ta hiểu được đúng sai cuộc đời
Công danh rồi cũng tàn phai
Chỉ tình nghĩa ấy còn hoài không quên

Mai này tóc bạc bên thềm
Ngồi nghe gió kể nỗi niềm đã qua
Mới hay một kiếp người ta
Như mây phiêu lãng, như làn khói sương.

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Mother Day 2026




Mẹ tựa vầng dương sáng giữa đời
Ân tình biển rộng mãi không vơi
Tần tảo sớm hôm nuôi khôn lớn
Hy sinh năm tháng giữ đầy vơi
Tóc bạc theo ngày thêm gió bụi
Lưng còm vì những buổi mưa rơi
Mother Day kính dâng lời chúc
Mẹ mãi an vui rạng nụ cười

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

Dấu Ấn Bàn Tay




Tình đã kết! Hồng hoa ấn dấu!
Nghĩa năm người…! Thấu tận trời cao!
Xòe tay… năm cánh … hoa đào …
Ngũ hành nhất thể dạt dào thiên thu!
 
Trong trời đất! Ngàn thu muôn thuở!
Mộc Thủy Kim, Hỏa Thổ là năm
Tuy xa nhưng rất thật gần …
Xoay quanh gắn bó từng phần với nhau!
 
Trời xui khiến … làm sao thế đó!
Họp Ngũ Nhân, lại có hôm nay
Vắng xa mười mấy năm dài
Bỗng nhiên gặp lại vui thay thế này!
 
Rồi nguyện ước …! Ngày mai gặp lại!
Dẫu cuộc đời … phải trải gian nan …
Năm người nguyện ước không màng
Cố mà gặp lại sẻ san tình đời ….!

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Màu Sắc Tình Yêu



Tình khi đến, thì một màu xanh biếc
Tình đi rồi, thì chẳng biết màu chi
Nhắm mắt lại thì tất cả đen sì
Hồn về đâu thì chẳng chi biết cả.

Tình khi đến, đất trời cây nghiêng ngả
Gió cũng mềm, hoa lá cũng rung rinh
Nắng thôi gắt, mây trôi nhẹ hữu tình
Tim bỗng hóa một bình yên rất lạ.

Tình khi mất, nghe hồn như gục ngã
Đường quen xưa bỗng hóa chốn xa vời
Tiếng cười cũ, nay thành tiến chơi vơi
Mỗi kỷ niệm như kim khâu nhức nhối.

Người đi khuất, bóng chiều buông chới với
Một mình ta, lại đi tới đi lui
Nhớ về ai, sao cay đắng ngậm ngùi
Rồi lủi thủi, màu chi đâu chẳng biết

Thói Đời