Non biếc mây giăng phủ núi ngàn,
Thuyền tre lờ lững giữa giang san.
Nón nghiêng che mái huyền như mộng,
Áo trắng buông tà nhẹ tựa lan.
Một thoáng chân ngà khuấy sóng nước,
Vài vòng gợn biếc ánh trăng tan.
Dung nhan e ấp cùng sơn thủy,
Khiến khách dừng chân mãi ngỡ ngàng.
Thơ Họa
(Không Tựa Đề)
Sương rơi khói tỏa khắp đồi ngàn,
Một dải gương soi tỏ giang san.
Bóng ngọc nghiêng che làn tóc mộng,
Tà nhuần nhẹ lướt đóa hoa lan.
Tay chèo khua động nghìn trùng nước,
Sóng gợn rung rinh bóng nguyệt tan.
Cảnh sắc hữu tình chung ý thủy,
Lòng người lữ thứ luống ngỡ ngàng.
(Quang Hùng)
Đáp Thơ Họa
Giai Nhân
Xa xa mây phủ dãi núi ngàn
Tuyệt thế giai nhân giữa giang san
Môi cười hé nở như hoa thắm
Mắt biếc long lanh tựa ngọc vàng
Gió nhẹ đưa hương qua bến vắng
Mây chiều nhuộm sắc khắp non ngàn
Nghiêng mình soi bóng dòng sông biếc
Một vẻ khuynh thành đẹp thế gian.
(Nắng Chiều)















