Cuộc đời tỵ nạn tại ThaiLand
(14/ 03/ 1989)
Ai người còn nhớ chuyện xưa
Cách đây kể cũng thiếu thừa ba mươi
Ba mươi năm của cuộc đời
Bây giờ ôn lại quãng thời đã qua
Cuộc đời quả thật xót xa
Khi vừa nhập trại tưởng là đổi thay
Rồi đây sẽ có ngày mai
Tự do đổi lại những ngày biển khơi
Không ngờ đảo ngược cuộc đời
Thay vì trong sáng thì trời tối đen
Kiếp tủi nhục, phận thấp hèn
Nuốt cay ngậm đắng cho quên tháng ngày
Phong ba, bảo táp, đọa đày
Bảy năm gian khổ, đêm dài không sao
Xung quanh tôn dựng thật cao
Lại thêm bao bọc vòng rào kẽm gai
Trên tháp lính, gác đêm ngày
Ngoài ra còn có từng bầy đi rong
Khước từ tỵ nạn đừng mong
Tự do đi lại hay trông ra ngoài
Ngẩng đầu, đâu thấy ngày mai
Đen đen tối tối đêm dài lê thê
Trông ai cũng thấy não nề
Âm thầm lủi thủi nặng nề đáng thương
Mọi người tuy ở tứ phương
Nhưng mà gặp gỡ môi trường này đây
Vẻ xanh xao, ốm hao gầy
Thân thì xơ xác, thần thì lao đao
Chân đi dép thấp dép cao
Thùng thình quần áo lẻ nào làm duyên
Thời tiết thì thật là phiền
Đổi thay lộn xộn luân phiên đêm ngày
Lúc thì lạnh buốt sớm mai
Lúc thì oi bức cả ngày lẫn đêm
Ngủ nằm sắp lớp dưới thềm
Bề ngang bốn tấc chẳng thêm tí nào
Thoáng nhìn thật giống cá trầu
Đang chờ đóng gói cho vào hộp chai
Nước thì không đủ để xài
Chỉ hai mươi lít một ngày nơi đây
Thật ra thì giống tù đầy
Điểm danh dân số cả ngày lẫn đêm
Có lúc đang ngủ êm đềm
Chợt nghe còi hú phải liền dậy ngay
Bằng không thì sẽ ăn chày
Dzùi cui, đấm đá, bạt tai không chừng
Đôi lúc cảm thấy bừng bừng
Nơi đầu vài chỗ có sừng thêm ra
Ngập ngừng, ú ớ, ú a
Trả lời không được cũng va cả đầu
Vì rằng tiếng Thái biết đâu
Làm sao lời trả những câu như vầy
Ai người còn nhớ không đây
Chào cờ hai buổi trong ngày phải tuân
Ai mà lớ ngớ ngập ngừng
Hay là quên ngủ cũng sưng cái đầu
Đôi lúc nghỉ mát cũng lâu
Ở trong tù ngục đừng cầu van xin
Chém cha sao lắm tội tình
Cái chi cũng tội, ngục hình vô duyên
Không chào cờ, cũng lắm phiền
Đứng gần rào kẽm cũng điên cái đầu
Gà mìn cũng nhốt thật lâu
Mai Cỏn khỏi nói, đừng cầu đừng van
Trong tù (Ô Xịp Xảm) nghĩ cũng là nhàn
Cơm không phải nấu, can chi chào cờ
Tha hồ mà ngủ với mơ
Vì tù không án mà chờ làm chi
Vui thì cai ngục thả đi
Buồn thì họ chẳng màng chi “tội tình”
Tham tài, bất nghĩa, vô sinh
Vì tiền, quyền lực coi tình chi đâu
Mặc ai chết, nhưng anh Ngầu
Vẫn tăng giá cả, xỏ xâu kiếm lời
Sikiew nổi tiếng là nơi
Thiếu ăn, thiếu uống, khí trời đổi thay
Lại còn cưỡng bức lăn tay
Điền đơn thủ tục chờ ngày hồi hương
Phát thanh loan khắp nẻo đường
Người không cư trú hồi hương trở về
Làm cho ảm đạm não nề
Thêm phần bối rối trở về không may
Chiều chiều tối tối sớm mai
Tai nghe hoài cũng một ngày phát điên
Ba phần tư, đã ưu phiền
An thần phải uống triền miên mỗi ngày
Cuộc đời sao quá đắng cay
Lại thêm quậy phá bỡi tay giang hồ
Chỉ huy đứng đầu Anh Trô
Là tên người Thái control đám này
Anh là phó trại ở đây
Người hun dữ tợn cao ngoài thước tây
Cuộc đời tỵ nạn không may
Người thì ăn đá, kẻ bay xuống lề
Người thì miếu máo ê chề
Kẻ thì nức nở, não nề, tủi thân
Người thì mất cả nhiều răng
Thai nhi cũng bị đá văng ra ngoài
Chỉ vì không chịu lăn tay
Nộp đơn ký giấy chờ ngày hồi hương
Cưỡng bách thì chẳng nhún nhường
Dzùi cui nó đập cạnh sườn nó thôi
Nhiều người còm nhóm xương lồi
Chỉ vì tuyệt thực để đòi đấu tranh
Hy sinh tính mạng cũng đành
Để mà chống lại không đành hồi hương
Tự do khốn khổ khôn lường
Đổi luôn tính mạng tìm đường tự do
Ngày nay cuộc sống ấm no
Xin người hãy nhớ tự do thế này
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Thì ta phải nhớ người gầy ngô khoai